Nghe thời gian trôi ở Mondulkiri
Tôi nhớ cách đây lâu lắm có một người nước ngoài nói rằng đã đến Campuchia thì không thể bỏ qua Mondulkiri. Và tôi đã đến đây trong một ngày đầu tuần tháng giêng, để rồi nhận ra rằng Mondulkiri là một góc trời xa lạ, khác biệt rất nhiều so với phần còn lại của đất nước Campuchia.
Thảo nguyên vàng Mondulkiri
Chuyến xe tốc hành từ thủ đô Phnom Penh đến Sen Monorom khi trời đã tối. Tôi bước xuống xe. Cảm giác đầu tiên là sự thong dong, tự tại. Không một chiếc xe ôm nào đứng đón chờ. Và trong hai ngày lưu trú sau đó, tôi không thấy dáng hình một chiếc xe tuktuk.
Sen Monorom là thị trấn thủ phủ của tỉnh Mondulkiri, một tỉnh có diện tích lớn nhất Campuchia nhưng dân cư rất thưa thớt. 7 giờ tối, trên vài con phố chính của Sen Monorom có rất ít người đi lại. Thi thoảng mới có một vài chiếc xe máy, xe hơi chạy qua. Từ điểm xe đỗ, đi vài trăm mét là đến vòng xoay có tượng hai con bò đực – biểu tượng của Sen Monorom. Từ vòng xoay ngó qua trái, qua phải, con đường tráng nhựa lớn khá tối và vắng lặng. Ngược lại vào con đường trong, chỉ có một số khách sạn, nhà nghỉ và dãy quán ăn là khá sáng đèn. Sen Monorom thật sự nhỏ, nhỏ đến mức chỉ trong đôi mươi phút là tôi đã đi bộ hết vài con phố chính và quay về điểm cũ. Xa hơn, các con đường chạy tuột vào trong bóng tối của những ngọn đồi và những cánh rừng.
Tôi chọn một khách sạn tọa lạc trên con dốc chính. Khách sạn to đùng như một cơ quan nhà nước, với cái sân lớn đủ để cho cả chục chiếc xe 45 chỗ đậu! Sen Monorom thừa đất, ít người mà.
Tắm rửa xong, mò đến dãy quán ăn, thấy mình như du khách lạc loài. Gần như chẳng thấy thực khách đâu cả. Cách đó không xa, tại quán Khmer kitchen restaurant ,một số bạn Tây đang dùng bữa tối sau một ngày trekking và ngắm voi. (Mà nói cho các bạn biết là cái quán này khá đắt và chỉ để phục vụ cho mấy bạn Tây không ăn thức ăn đường phố như mình)
Sen Monorom yên bình quá đỗi. 8 giờ 30 tối, trên phố vắng là những làn gió lạnh. Tôi nhớ một ông bạn người Pháp gặp ở Luang Prabang nói “Dân mày kỳ quá. Xe buýt chưa đến là đã chạy theo để nhảy lên xe”. Ở đây, Sen Monorom, chả ai them để ý tới tôi. Tôi thích cái cảm giác là người lạ vô hình. Và giờ đây khi mắc kẹt giữa rừng xe máy Sài Gòn, tôi lại mong mình đang ngồi ở Sen Monorom mà nhắm nháp thời gian đang lười trôi.
Xe tốc hành rời Phnom Penh đi Sen Monorom lúc 1 giờ trưa, đến nơi khoảng 6.30 tối. Giá vé 10USD
Chuyến xe như thế này
Sen Monorom về đêm: đường phố, dãy quán ăn, chợ
Một thoáng bình minh Sen Monorom nhìn từ khách sạn Oeun Sakona
Chợ Sen Monorom bán chủ yếu các loại rau củ quả, thịt cá, thức ăn sáng... Khoai lang hấp, ngon ngọt có giá 3,000Riel mọt bịch to đùng. Tiếc là gần như không thấy các sản phẩm đặc trưng của rừng núi Mondulkiri.
Ngoại trừ những con đường chính tráng nhựa, Mondulkiri còn đó rất nhiều những con đường đất đỏ đi sâu vào các bản làng. Mùa này hoa dã quỳ và cỏ lau nở rộ bên đường. Hoa mắc cỡ tím hồng những lối đi. Hoa gạo đỏ rực và một loại cây trụi lá với những bông hoa nhỏ trắng tinh khiết.
Con đường đất đỏ
Và những ngôi nhà, bản làng dọc theo con đường
Cách Sen Monorom khoảng 30km có hai thác nước nổi tiếng trong vùng: Thác Bousra và Dak Dam
Thác Bousra - Thác lớn nhất ở Mondulkiri
Đường đến thác Boursra dễ tìm. Và là con đường tráng nhựa tốt có thể chạy với tốc độ 70 - 80km/h. Phí tham quan thác là 2.5USD. Có chỗ gửi xe. Đường xuống thác có nhiều người dân tộc Pnong bán chuối, tiêu, lan rừng và một số món ăn khác. Người Khmer thì bán quần áo và đá... vàng! Ừ, Mondulkiri nổi tiếng có mỏ vàng. Nghe đâu nhiều lắm. Bởi vậy tìm vàng và đốn rừng.
Người Pnong và đường xuống thác
Thác Bousra
Nhạc tre của người Pnong
Thác Dak Dam
Đường đến thác Dak Dam có tấm bảng ghi Việt Nam - Dak Dam. Từ Sen Monorom có xe về biên giới Việt Nam. Nhà xe nói đi 3 tiếng. Tôi chưa đi thử.
Đừờng đến thác Dak Dam tráng nhựa ở đoạn đầu. Hai bên là những đồi cỏ vàng nối tiếp nhau chạy tuột vào những cánh rừng, trong đó nổi bật là rừng thông. Còn lại là những con đường đất đỏ, và những đồi cỏ vàng óng. Từ đây hơi khó để tìm thấy thác Dak Dam nếu bạn không nói được tiếng Khmer hay không có người bản địa chỉ dẫn đường đi cùng.
Con đường với những đồi cỏ vàng óng tới thác Dak Dam
Đường đến thác Dak Dam có tấm bảng ghi Việt Nam - Dak Dam. Từ Sen Monorom có xe về biên giới Việt Nam. Nhà xe nói đi 3 tiếng. Tôi chưa đi thử.
Đừờng đến thác Dak Dam tráng nhựa ở đoạn đầu. Hai bên là những đồi cỏ vàng nối tiếp nhau chạy tuột vào những cánh rừng, trong đó nổi bật là rừng thông. Còn lại là những con đường đất đỏ, và những đồi cỏ vàng óng. Từ đây hơi khó để tìm thấy thác Dak Dam nếu bạn không nói được tiếng Khmer hay không có người bản địa chỉ dẫn đường đi cùng.
Thác Dak Dam nhỏ hơn Bousra. Nhưng bên trên thác có một số cây rừng rất to, có cây ngã đỗ và nằm dài trên đất như một con rắn uốn éo.
Con đường với những đồi cỏ vàng óng tới thác Dak Dam
Thác Dak Dam
Cây rừng quanh thác Dak Dam
Hai ngày ở Mondulkiri, rồi từ đây đi Stung Treng qua hướng Rattanakiri, chỉ thấy những cánh rừng thưa. Những cây có thân gỗ lớn rất ít thấy. Nhưng mùa này Mondulkiri là một thảo nguyên vàng. Những đồi cỏ vàng óng nối tiếp nhau chạy từ Mondulkiri tới tận Rattanakiri. Một cảm giác thật tự do khi chạy xe máy ôm theo những đồi cỏ. Và tôi biết mình đã yêu Mondulkiri.
Sopheak Mit hay Bốn ngàn đảo Mekong ở Stung Treng
Nhiều năm vể trước tôi đến Sipandon, Lào và có ghé qua điểm tham quan thác Khone. Tiếc là khi ấy từ điểm quan sát tôi không cảm nhận được sự hùng vĩ của Mekong, nơi dòng sông vượt qua vô vàn thác ghềnh trước khi vào địa phận Campuchia.
Cách đây không lâu, tôi nhìn thấy vài bức ảnh về thác Sopheak Mit của một người bạn Khmer trên facebook. Và tôi quyết định ghé lại Stung Treng để ngắm nhìn nơi dòng Mekong vượt qua vô số ghềnh thác, bọt tung trắng xóa, nước đổ ầm ầm, bào mòn các khối đá tạo thành những vực sâu...
Và đây chính là Sopheak Mit.
Cho đến hiện tại trên trang wikipedia.org chưa có bất cứ thông tin nào về Sopheak Mit.
Năm 2015, cầu hữu nghị Trung - Cam bắt qua Mekong ở Stung Treng hoàn thành. Từ đây đến Preah Vihear khoảng 120km, và Siêm Riệp khoảng 300km. Cũng từ đây đi khoảng 10km sẽ thấy một con đường đất đỏ bên phía tay phải nếu bạn chạy từ thị trấn Stung Treng về đây. Con đường đất đỏ này khá tốt, xe máy có thể chạy với tốc độ 60 -70km/h. Nó là một con đường xuyên rừng rất đẹp. Hai bên đường rất hiếm thấy nhà dân. Đi theo con đường đất đỏ này khoảng 40km, bạn sẽ tới thác Sopheak Mit, hay còn được gọi là Preah Nimeat. Lưu ý là giữa chặng đường có nhà dân bán xăng.
Phí tham quan thác là 8,000Riel
Con đường đất đỏ xuyên rừng, trong một ngày trời trong xanh
Năm 2015, cầu hữu nghị Trung - Cam bắt qua Mekong ở Stung Treng hoàn thành. Từ đây đến Preah Vihear khoảng 120km, và Siêm Riệp khoảng 300km. Cũng từ đây đi khoảng 10km sẽ thấy một con đường đất đỏ bên phía tay phải nếu bạn chạy từ thị trấn Stung Treng về đây. Con đường đất đỏ này khá tốt, xe máy có thể chạy với tốc độ 60 -70km/h. Nó là một con đường xuyên rừng rất đẹp. Hai bên đường rất hiếm thấy nhà dân. Đi theo con đường đất đỏ này khoảng 40km, bạn sẽ tới thác Sopheak Mit, hay còn được gọi là Preah Nimeat. Lưu ý là giữa chặng đường có nhà dân bán xăng.
Phí tham quan thác là 8,000Riel
Con đường đất đỏ xuyên rừng, trong một ngày trời trong xanh
Thị trấn Stung Treng nằm êm đềm bên dòng Sekong (Sesan - Mekong), cách biên giới với Lào khoảng 50km.
Stung Treng nhỏ, chỉ mươi phút đi bộ là đã hết trung tâm thị trấn. Phần lớn khách ngoại quốc chỉ xem Stung Treng là điểm trung chuyển để đi Lào, hoặc từ Lào ghé qua đây để đi sâu vào Campuchia.
Tôi cũng đã lướt qua Stung Treng nhiều năm về trước với cái ý nghĩ nơi này không có gì để phải lưu lại. Nhưng giờ đây với cầu và đường sá tốt, Stung Treng sẽ thu hút được nhiều du khách hơn, nhất là với những ai yêu dòng sông mẹ Mekong.
Nhà nghỉ, khách sạn ở Stung Treng nằm ngay trung tâm, gần dòng Sekong, có giá khá rẻ. 7USD cho một phòng to với quạt và tắm nước nóng.
Dọc theo dòng Sekong, bán món mì trộn ba khía khá ngon. Món xiên bò nướng cũng rất tuyệt khi ngồi nhắm nháp với bia Ạngkor.
Mì gói trộn ba khía bên dòng Sekong
Stung Treng nhỏ, chỉ mươi phút đi bộ là đã hết trung tâm thị trấn. Phần lớn khách ngoại quốc chỉ xem Stung Treng là điểm trung chuyển để đi Lào, hoặc từ Lào ghé qua đây để đi sâu vào Campuchia.
Tôi cũng đã lướt qua Stung Treng nhiều năm về trước với cái ý nghĩ nơi này không có gì để phải lưu lại. Nhưng giờ đây với cầu và đường sá tốt, Stung Treng sẽ thu hút được nhiều du khách hơn, nhất là với những ai yêu dòng sông mẹ Mekong.
Nhà nghỉ, khách sạn ở Stung Treng nằm ngay trung tâm, gần dòng Sekong, có giá khá rẻ. 7USD cho một phòng to với quạt và tắm nước nóng.
Dọc theo dòng Sekong, bán món mì trộn ba khía khá ngon. Món xiên bò nướng cũng rất tuyệt khi ngồi nhắm nháp với bia Ạngkor.
Mì gói trộn ba khía bên dòng Sekong
Chợ họp ngay trung tâm thị trấn và dọc theo dòng Sekong. Chợ khá lớn, bán nhiều rau củ quả và thủy sản Sekong.
Lưu ý có bán cả hoa lục bình tím biếc! haha. Món này nấu canh chua tép rất ngon. Mùa này Stung Treng cũng có rất nhiều vú sữa.
Lưu ý có bán cả hoa lục bình tím biếc! haha. Món này nấu canh chua tép rất ngon. Mùa này Stung Treng cũng có rất nhiều vú sữa.
Từ Stung Treng, hàng ngày lúc 7 giờ sáng có xe tốc hành về Phnom Penh, và xe buôn về Gia Lai (Việt Nam)
Giá vé là 10USD. (Mình đi trả giá trực tiếp thì được 9USD)
Giá vé là 10USD. (Mình đi trả giá trực tiếp thì được 9USD)


















No comments:
Post a Comment