Tuesday, January 24, 2017

Cơm lam Campuchia

Cơm lam Campuchia: gạo nếp dẻo, dừa, đậu nấu trong ống tre. An khá ngon. Bán nhiều ở đoạn đường gần Siêm Riệp, và khu vực Kratie, Mondulkiri...


Phnom Penh lập đông


Thế là gần một năm rưỡi đã qua đi. Những cơn gió lạnh rét của một tối Siêm Riệp tháng mười một ngày nào dường như vẫn còn đang hiện hữu nơi đây. Gió thổi bốc qua chiếc xe tuk tuk từ khu Trung Du về khách sạn làm cả bọn run cằm cặp. Gió khiến đêm Siêm Riệp mềm nhũng ra nhưng lại giòn tan trong tiếng cười của những người bạn mới quen. Tôi nhớ!


Những người bạn Khmer cũ trên cùng chuyến xe ngày ấy có người còn cùng tôi đi trên một cung đường, nhưng nhiều người đã đi trên những con đường riêng. Tôi quay quắt! Ai đó đang vất vã trên đường mưu sinh. Và tấm áo không đủ che cái lạnh ngày nào… Bây giờ Phnom Penh lập đông – một mùa đông đến đi vội vàng của miền nhiệt đới.

Tôi đi giữa con đường thênh thang lộng gió của vùng trung tâm Phnom Penh khi kim đồng hồ đang nhích dần sang 7 giờ sáng.
Tôi đã ở đây, lê mòn đôi dép Lào qua bao con phố nhỏ không nhớ đã bao ngày tháng nhưng hôm nay tôi chợt bắt gặp một Phnom Penh thật lạ. Nắng vàng rải đều trên những hàng cây cao vút chạy dọc theo những căn nhà kiến trúc thuộc địa Pháp đã lên màu thời gian. Phnom Penh chậm bước trong hình dáng của một ông lão thả đều đều những vòng đạp xích lô và một vầng trăng khuyết trắng ngần treo lơ lửng không chịu “tan” giữa bầu trời xanh lồng lộng. 

Nhịp bước thời gian gần như đang chậm lại càng làm nổi bật hình ảnh màu cờ treo khắp đường phố trung tâm. Dòng sông sóng sánh và đều đều tiếng sóng vỗ đôi bờ. Tôi đã đi quá nhanh giữa Phnom Penh để hôm nay chợt thấy yêu cảm giác này đến lạ. Con thuyền cứ tành tạch mưu sinh giữa dòng, chuyến phà nối đôi bờ tuần tự qua lại gợi nỗi nhớ về những ngày đầu xuân đi thuyền viếng chùa Ông (quận 8) trong tiết trời mát dịu... ngày xưa. 

Những bông hoa tím biếc, những bước chân nhẹ nhàng, một khung ảnh trắng đen gợi cảm về một Phnom Penh những năm đầu thế kỷ 20 bên dòng Tonle Sap gần Wat Phnom… Tất cả đã được ghi lại trong tôi. 
Thật hay hôm ấy tôi đã đi mà không mang theo máy ảnh!

(Ngày 04.11.2010)




Kampong Thom: Isanapura và các đền tháp Sambor Prei Kuk

Ngày 22.10.2010
Chuyến xe sớm Siêm Riệp - Phnom Penh dừng lại giữa chặng đường. Anh chàng tài xế người Khmer lặp lại câu hỏi đúng hai lần trước khi quay bánh xe đi. Kampong Thom là đây, nôi tôi đã có vài chục lần qua qua lại lại. Anh chàng tài xế kia chắc là không hiểu vì sao vị du khách là tôi lại dừng ở nơi hiếm du khách nào ghé thăm này. 


Dòng Stung Sen với màu nước đỏ ngầu phù sa nhưng dường như chẳng lấy gì buồn trôi. Chiếc cầu cũ hàng ngày đưa bao du khách về Siêm Riệp rồi lại thở dài bên công viên vắng lặng trong nắng sớm. Chợ trung tâm Kampong Thom cũng chẳng đông đúc gì... Có chăng là những quán ăn gần khách sạn Mittapheap còn đông đông những người dân địa phương dùng điểm tâm sáng. Một thoáng nhìn đã hết vùng trung tâm.



Người ta vội đi tìm hình bóng Angkor mà quên hoặc hững hờ với Isanapura, kinh đô của đế chế Chân Lạp ngày nào, ở cách Kampong Thom chỉ khoảng 30km. Thời vàng son dưới sự trị vì của đức vua Ishanavarman I, Isanpura từng là trung tâm quyền lực, tín ngưỡng cho cả một vùng lãnh thổ rộng lớn bao gồm phần lớn diện tích Campuchia, Nam Lào và Tây Thái Lan ngày nay...



Tôi không có nhiều thời gian ở Kampong Thom vì đang trên đường công tác. Xe vừa dừng là tôi chạy vội đến Mittapheap để quăng hành lý vào phòng với giá 5USD/đêm và leo lên xe honda có giá 7USD cho hai chiều đi về Isanpura. Điểm đến chính của kinh thành ngày nào là quần thể đền tháp bằng gạch Sambor Prei Kuk.


Monday, January 23, 2017

Mondulkiri/Stung Treng: Đi giữa thảo nguyên vàng và Gặp gỡ Mekong ở thác Sopheak Mit

Nghe thời gian trôi ở Mondulkiri

Tôi nhớ cách đây lâu lắm có một người nước ngoài nói rằng đã đến Campuchia thì không thể bỏ qua Mondulkiri. Và tôi đã đến đây trong một ngày đầu tuần tháng giêng, để rồi nhận ra rằng Mondulkiri là một góc trời xa lạ, khác biệt rất nhiều so với phần còn lại của đất nước Campuchia.



Thảo nguyên vàng Mondulkiri





Chuyến xe tốc hành từ thủ đô Phnom Penh đến Sen Monorom khi trời đã tối. Tôi bước xuống xe. Cảm giác đầu tiên là sự thong dong, tự tại. Không một chiếc xe ôm nào đứng đón chờ. Và trong hai ngày lưu trú sau đó, tôi không thấy dáng hình một chiếc xe tuktuk. 



Bến xe buýt Sorya ở Phnom Penh

Một nhà xe lớn, nằm ở trung tâm thủ đô Phnom Penh. Xe đi hầu hết các tỉnh thành của Campuchia, sang thành phố Hồ Chí Minh, Lào (Pakse), và nối chuyến tới Thái Lan (Bangkok)

Địa chỉ, số điện thoại liên lạc, website và lịch chạy xe và giá cả ở hình bên dưới




Saturday, January 14, 2017

Mì gói trộn ba khía ở Stung Treng, Campuchia.

Mì gói trộn rau và ba khía có vị chua, ngọt, cay. Món này khá ngon. (Nhưng các bạn có bụng yếu thì đừng nên thử nha :))

Món này được bán dọc theo dòng sông Sekong, trước trung tâm thị trấn Stung Treng, Campuchia.

Người ta cũng bán kèm xiên bò nướng ăn với đu đủ chua và nước mía.

Phần đông khách đến đây để ăn chơi và uống bia, ngắm dòng sông Sekong.

Bánh lọt chiên trứng

Bánh lọt chiên trứng và thịt bò là món ăn yêu thích của nhiều người Campuchia.  Món này rất ngon với vị chính là chua, ngọt và cay. Nó khá giống với bột chiên nhưng mềm hơn. Một dĩa bánh lọt chiên trứng có giá khoảng 25,000VND (5,000 Riel). Bạn có thể tìm thấy món này ở nhiều nơi trên đất nước Campuchia, nhất là trong các chợ truyền thống. Người ta bán chúng vào buổi sáng, trưa, tối nên bạn có thể ăn gần như bất cứ lúc nào...