Tuesday, January 24, 2017

Phnom Penh lập đông


Thế là gần một năm rưỡi đã qua đi. Những cơn gió lạnh rét của một tối Siêm Riệp tháng mười một ngày nào dường như vẫn còn đang hiện hữu nơi đây. Gió thổi bốc qua chiếc xe tuk tuk từ khu Trung Du về khách sạn làm cả bọn run cằm cặp. Gió khiến đêm Siêm Riệp mềm nhũng ra nhưng lại giòn tan trong tiếng cười của những người bạn mới quen. Tôi nhớ!


Những người bạn Khmer cũ trên cùng chuyến xe ngày ấy có người còn cùng tôi đi trên một cung đường, nhưng nhiều người đã đi trên những con đường riêng. Tôi quay quắt! Ai đó đang vất vã trên đường mưu sinh. Và tấm áo không đủ che cái lạnh ngày nào… Bây giờ Phnom Penh lập đông – một mùa đông đến đi vội vàng của miền nhiệt đới.

Tôi đi giữa con đường thênh thang lộng gió của vùng trung tâm Phnom Penh khi kim đồng hồ đang nhích dần sang 7 giờ sáng.
Tôi đã ở đây, lê mòn đôi dép Lào qua bao con phố nhỏ không nhớ đã bao ngày tháng nhưng hôm nay tôi chợt bắt gặp một Phnom Penh thật lạ. Nắng vàng rải đều trên những hàng cây cao vút chạy dọc theo những căn nhà kiến trúc thuộc địa Pháp đã lên màu thời gian. Phnom Penh chậm bước trong hình dáng của một ông lão thả đều đều những vòng đạp xích lô và một vầng trăng khuyết trắng ngần treo lơ lửng không chịu “tan” giữa bầu trời xanh lồng lộng. 

Nhịp bước thời gian gần như đang chậm lại càng làm nổi bật hình ảnh màu cờ treo khắp đường phố trung tâm. Dòng sông sóng sánh và đều đều tiếng sóng vỗ đôi bờ. Tôi đã đi quá nhanh giữa Phnom Penh để hôm nay chợt thấy yêu cảm giác này đến lạ. Con thuyền cứ tành tạch mưu sinh giữa dòng, chuyến phà nối đôi bờ tuần tự qua lại gợi nỗi nhớ về những ngày đầu xuân đi thuyền viếng chùa Ông (quận 8) trong tiết trời mát dịu... ngày xưa. 

Những bông hoa tím biếc, những bước chân nhẹ nhàng, một khung ảnh trắng đen gợi cảm về một Phnom Penh những năm đầu thế kỷ 20 bên dòng Tonle Sap gần Wat Phnom… Tất cả đã được ghi lại trong tôi. 
Thật hay hôm ấy tôi đã đi mà không mang theo máy ảnh!

(Ngày 04.11.2010)




No comments:

Post a Comment